Tiên sư cái thằng… khởi nghiệp (Phần 1)

Chửi, phải chửi ngay từ đầu cái thằng khởi nghiệp, tiên sư những thằng khởi nghiệp. Phải chửi thật đanh đá vào, chửi sấp mặt…lon coca nhà chúng nó – cái bọn khởi nghiệp.

Tại sao lại chửi? đúng, cái gì cũng phải có nhẽ của nó chứ nhể, chửi thì chửi cũng phải chửi cho đúng. Nói được cái lý đúng rồi thì úp váy vào mặt chúng nó ấy chứ lị.

FB của tớ có nhiều anh em khởi nghiệp lắm, chửi xong trận này chắc cơ số anh em tự ái mà “un phờ ren”, nhưng mặc kệ, tớ cứ chửi.

Mẹ cha nó chứ, mấy thằng khởi nghiệp là những thằng thức đêm thức hôm nhiều nhất. Xưa nay, thức đêm nếu không phải là phường trộm cắp, thì cũng là mấy ả đào làng chơi. Giờ tự dưng lòi thêm các bố khởi nghiệp. Ngủ thì đếch ngủ, cứ mò mẫm thức đến tận 2 – 3h sáng, hôm sau gà chưa kịp gáy, bọn chúng đã thổn thức rủ nhau dậy rồi.

Khốn nạn nhất cũng là mấy thằng khởi nghiệp. Trong nhà còn chút đồ đạc nào có giá là nó cũng ngắm ngía để dự trù xem khi bí thì bán được bao nhiêu đồng. Vợ mà có khoản tiền nào là nó cũng hoặc là nịnh nọt, hoặc là hờn dỗi mà moi cho bằng được. Hỏi lấy tiền làm gì, nó chỉ buông thõng câu: đi…khởi nghiệp. Vợ nằm bên cạnh, có khi cả tuần nay rồi chưa nộp thuế, ấy thế mà cái bảng chi tiêu cho công việc thì có khi nó nhớ đủ đến từng cái dấu phẩy.

Vô trách nhiệm nhất cũng là bọn khởi nghiệp. Tiên sư cha nhà chúng nó chứ, có khi cả năm nó chẳng quét nhà được lấy 1 lần, lúc nào cũng kêu bận, nhưng mà vừa nghe tin #Shartank sắp phát sóng là y như rằng chầu chực ngồi xem chẳng bỏ sót 1 giây nào. Mặc dù, cái chương trình #Thương_vụ_bạc_tỷ ấy, hôm rồi phát sóng tập 1 của mùa 3 thì như con củ…sâm ấy. PR quá lố, một kịch bản tâng bốc, xây dựng thương hiệu cho Shark Dzung và Luxstay một cách quá thể đáng và kệch cỡm.

Chầy bửa nhất cũng là mấy thằng khởi nghiệp. Vét hết tiền nhà là nó rà sang anh em, nội ngoại, thân thích, xóm làng. Thậm chí đến người yêu cũ của nó, người yêu cũ của người yêu cũ, rồi thì anh vợ của thằng bạn thân con người yêu…. vớ được ai là nó cũng mở mồm hỏi vay tiền. Lắm lúc, bí bách quá, bần cùng quá là nó đi hỏi vay bất cứ ai, miễn là vay được tiền mà chẳng còn sợ mất mặt một chút nào nữa cả. Mẹ kiếp, chầy bửa đến thế là cùng.

Ở bẩn nhất cũng là mấy thằng khởi nghiệp. Những lần đi “gặp đối tác” thì nhìn bóng lộn vậy thôi, oai vậy thôi, nhưng bố khỉ, có khi cả tuần rồi nó chưa kịp tắm đâu. Nói lại bảo ngoa, nhưng thật, lắm thằng mải việc đến nỗi mệt quá thì nằm lăn ra ngủ. Mở mắt dậy cái đầu tiên nó nghĩ đến là: khởi nghiệp. Thế là lại quên mẹ nó mất rằng mấy ngày nay mình vẫn quên chưa tắm.

Yếu sinh lý – cái nhẽ này lẽ ra không nên nói đâu, vì nó hơi nhạy cảm chút. Nhưng bỏ đi thì cũng chẳng được, đã chửi phải chửi cho đã chứ. Cái bọn khởi nghiệp, rốt cuộc thằng nào rồi cũng yếu sinh lý. Có thằng, mải lo nghĩ công việc quá, thành ra chán ăn chán uống, dần dần sức khỏe xuống. Mà một khi sức khỏe xuống thì có mà…. lên đỉnh bằng giời??

Hoặc có thằng may mắn hơn, nghĩa là vẫn khỏe, vẫn đủ sức …lên đỉnh ấy, thì lại…chẳng có cảm xúc mẹ gì. Lắm hôm, có khi nó mò vào giường mà cũng có ngủ được quái đâu. nào là lấy đâu ra tiền để làm dự án, nào là tìm đâu ra mối hàng, nào là làm sao để thuyết phục đối tác, nào là bờ la, bờ la…. Quay sang nhìn thấy vợ, có khi “dở ra” nhìn thấy, chẹp miệng một cái rồi lại “đậy vào chứ có tí cảm xúc ham muốn nào đâu. Riết rồi mụ vợ cũng chỉ thở hắt ra 1 tiếng rõ dài, rồi phán: yếu sinh lý!

Chưa, chưa hết nhé. Kể xấu mấy thằng khởi nghiệp, có mà kể đến sáng mai cũng không hết. Cứ nhẩn nha, dần dần, rồi tớ sẽ chửi hết cho anh em nghe và rõ cái bản mặt thằng khởi nghiệp.

Các ông các bà cứ kệ tớ chửi đi, dù rằng tớ biết, chửi mấy thằng khởi nghiệp có khác đếch nào tớ đang tự chửi vào cái mặt tớ. Nhưng không sao, ok fine!

Trong cái Series này, tớ sẽ kể tất tật những cái mà bọn khởi nghiệp chúng tớ đáng bị chửi nhất. Các cậu nhớ theo dõi các phần sau nhé!

(Còn tiếp)

Mr. Sựt

  • Vui lòng ghi rõ nguồn Mr Sựt  nếu bạn sử dụng lại nội dung này. Chúc các bạn Online vui vẻ!
Chia sẻ